Lâm Phong, Miêu Thế Hào và Nhạc Hồng Viêm, ba người đều tò mò nhìn nhóc tỳ, không biết trong cái đầu nhỏ bé ấy đang toan tính điều gì.
Giữa kiếm khí dày đặc, nhóc tỳ đã xuyên qua kiếm trận bên ngoài, một đường đi vào chính đường của phủ đệ. Tới nơi này, tốc độ của nhóc tỳ chậm lại rõ rệt. Nó tính toán hồi lâu, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng nhăn lại như cái bánh bao.
"Không tính ra được, thôi không tính nữa." Nhóc tỳ bĩu môi, hai tay hợp lại, sức mạnh sấm gió dâng lên, đánh tan kiếm khí như rừng ngăn cản trước mặt.




